Bánh ướt thịt nướng Huyền
Bánh ướt thịt nướng Huyền – Hồn phố núi nằm trong cuốn bánh nóng hổi Buôn Ma Thuột đâu chỉ có những quán cà phê thơm nức hay nồi lẩu nghi ngút khói. Thành phố cao nguyên này còn có những món ăn đường phố mà chỉ cần ghé một lần, chắc chắn sẽ muốn quay lại. Bánh ướt thịt nướng Huyền, ở 47 Trần Nhật Duật, phường Tân Lợi, TP. Buôn Ma Thuột, chính là một nơi như thế. Quán nhỏ lắm, chỉ vài bộ bàn

ghế nhựa kê sát vào nhau, chiều chiều khách ngồi kín hết lối đi, xe máy đậu trước quán san sát. Vậy mà ai cũng vui vẻ, chẳng ai khó chịu vì chật, chỉ hít hà mùi thịt nướng thơm lừng rồi háo hức chờ đĩa bánh ướt nóng hổi được mang ra. Đó mới chính là không khí đặc sản mà hiếm nơi nào có. Ở đây, bánh ướt được tráng mỏng, mềm, trắng tinh, lúc mang ra vẫn còn âm ấm, xếp lên đĩa lá chuối. Thịt thì ướp gia vị đậm đà, nướng trên bếp than đỏ rực, mỡ chảy xèo xèo, tỏa mùi thơm ngào ngạt. Thường mỗi phần có khoảng 5-6 xiên thịt, thêm dĩa rau sống đủ loại: xà lách, húng quế, dưa leo, đồ chua. Tuyệt nhất là chén nước chấm

sền sệt, pha theo bí quyết gia truyền, vừa mặn vừa ngọt, thoảng vị tỏi ớt, chấm miếng thịt vào thì phải gọi là “xuất sắc”. Một suất bánh ướt thịt nướng ở đây giá chỉ 30.000 – 35.000 đồng, gọi thêm vài xiên thịt cũng chỉ 5.000 đồng/xiên. Quán mở từ 15 giờ chiều đến khoảng 21 giờ tối, càng tối khách càng đông. Nhiều người thích ngồi vỉa hè, vừa ăn vừa nhìn xe cộ qua lại, nhâm nhi thêm ly trà đá, đúng chất “phố núi chiều tà”. Chị Huyền – chủ quán – lúc nào cũng tươi cười, tay nhanh thoăn thoắt trở xiên thịt, thỉnh thoảng ngẩng lên hỏi: “Cuốn bánh có cần thêm rau không em?”. Nhân viên ở đây dễ thương, khách đông vẫn chạy bàn nhẹ nhàng, vui vẻ, thậm chí còn bày cho khách mới cách cuốn bánh sao cho chắc tay để không bị rớt nước chấm.Người Buôn Ma Thuột vốn vậy, mộc mạc mà hiếu khách. Cũng nhờ cái tình đó,

cộng với món bánh ướt thịt nướng nóng hổi, mềm mại, ngọt thơm, mà bao thực khách phương xa ghé một lần rồi nhớ mãi. Ai đó từng nói, muốn hiểu một thành phố, hãy ăn thử món ăn đường phố của nó. Và với Buôn Ma Thuột, có lẽ không gì thân thương bằng một chiều se lạnh, ngồi bên quán nhỏ trên đường Trần Nhật Duật, gói trọn thịt, rau, bánh vào tay, chấm vào chén nước chấm sóng sánh — rồi để phố núi thì thầm câu chuyện của riêng mình.