SUỐI ONG
CHUYỆN NHỎ GIỮA LÒNG BUÔN MA THUỘT
Có lần đi ngang qua Khánh Xuân, tụi em chợt thấy một biển tên đề “Suối Ong”. Lúc đó trời cũng vừa dịu nắng, tụi em mới bảo nhau: “Ơ kìa, thử ghé vô xem thử có gì lạ không.” Ai ngờ, một nơi tưởng nhỏ bé thôi lại lưu vào lòng một thứ cảm giác thiệt khó tả – vừa yên, vừa nhẹ, vừa thương. Tuy là người sống ở Đăk Lăk đã lâu và tưởng rằng mọi thứ ở miền núi này hàu như đã đẹp rồi nhưng không ngờ khi bước vào đây người chúng em như chợt lặng đi vì khi đó chúng em mới biết được là nơi đây như một thứ gì đó ảo diệu làm chúng em như hòa vào với tự nhiên, vừa thấy hay hay mà còn thấy vui vui cảm xúc không thể miêu tả được.
Suối Ong nằm cách trung tâm thành phố Buôn Ma Thuột chỉ chừng sáu cây số. Không xa, không ồn, không cầu kỳ. Như một góc quê nhỏ được giữ lại giữa lòng phố thị đang dần vội vã. Chỗ này không có gì hào nhoáng, nhưng cái tình cái cảnh thì cứ khiến người ta muốn ngồi lại thêm chút nữa.

Ở đây có con đường hoa dài, tụi nhỏ chạy lăng xăng, người lớn dắt tay nhau đi chầm chậm. Mấy luống hoa giấy, hoa cà, hoa dã quỳ cứ chen nhau nở rực rỡ. Nắng chiếu qua tán cây, rọi lên tóc người ta như màu kỷ niệm. Nhiều lúc em tưởng mình đang đứng giữa một tấm bưu thiếp cũ – đẹp và yên.

Trong khuôn viên còn có hồ cá Koi, mấy con cá lượn lờ như đang múa. Có bé cứ ngồi hàng giờ nhìn cá bơi mà không nói gì. Gần đó là ngôi nhà vẽ 3D, ai vô cũng sẽ có một bức ảnh “chất chơi”. Có khi cả nhà ba thế hệ cùng đứng vào một bức hình – mấy đứa nhỏ ôm bà, mẹ cười, ba nháy mắt, vậy là đủ đầy.

Nhưng điều làm tụi em ấn tượng nhất, chắc là khu trưng bày mật ong. Mật ở đây là mật thật – không pha, không công nghiệp. Có chú kể, “nuôi ong như nuôi con, sáng đi lô chiều về nhóm khói, bữa nào trời lạ là y như rằng tụi ong quạo, không có mật đâu.” Nghe mà thương quá trời. Từng giọt mật chảy từ bánh ong xuống chai, vàng như nắng tháng ba, sánh như tấm lòng người nuôi ong – cần mẫn và thẳng thắn.

Ở một góc yên hơn, có ngôi nhà nhỏ dựng theo kiểu Ê Đê. Người ta đến thắp nhang, cầu bình an, hoặc ngồi lặng yên nghe gió. Mỗi lần gió thổi ngang, tụi em lại nghe như có tiếng chiêng vọng đâu đó. Có bác nói, “gió Tây Nguyên mang theo hồn người xưa đó con.” Em tin vào điều này tuy không biết có thật hay không nhuwngccaau nói đó theerc hiện sự trân quý mảnh đất nhỏ bé nhưng đầy nhiệt huyết này.


Suối Ong còn có khu ăn uống nữa, toàn món của núi: gà nướng ống tre, cơm lam, khô bò, cà phê rang mộc. Ăn xong, ngồi nhâm nhi ly cà phê, nhìn trời lắng xuống qua rặng tre, thiệt tình là lòng cũng lắng theo. Có người từng nói, “bình yên không phải là nơi không có tiếng ồn, mà là nơi tâm mình không bị xáo động” – thì Suối Ong đúng là như vậy đó.


Giá vé vào cũng nhẹ nhàng:
Người lớn: 30.000 đồng
Trẻ em: 15.000 đồng
Dưới 6 tuổi: miễn phí
Suối Ong mở cửa từ sáng tới tối, nhưng theo tụi em nên đi lúc sớm trời dịu, hoa đẹp, khiến dường như tâm hồn mình cũng dễ mở ra hơn, ngắm nhìn sự giàu có của thiên nhiên. Nếu rảnh buổi chiều trời mát mẻ cũng có thể ra ngồi chơi uống trà, ăn bánh trò chuyện tới tối, nghe tiếng côn trùng kêu hoang dã cũng thú vị dữ lắm.

Người Ê Đê có câu: “Đi lô mà lòng nặng, thì lô có xa cũng mỏi.” Mà đúng thiệt. Tụi em nghĩ, mỗi lần mình thấy lòng mình chật, thì nên đi đâu đó nhẹ nhàng một chút. Mà Suối Ong là một nơi như vậy đó – không quá xa, không cần quá nhiều tiền, chỉ cần một chút thời gian, một chút lắng, và một chút thương.
Viết ra đây, tụi em cũng mong ai đọc được thì ghé thử. Biết đâu, bạn cũng sẽ có một buổi chiều ngồi ngắm cá như tụi em, nghe gió như nghe một bài hát cũ, và mang về lòng mình thêm một khoảng trong veo.