Chè bắp Buôn Ma Thuột

Chè bắp Buôn Ma Thuột

Chè bắp Buôn Ma Thuột – Vị ngọt mộc mạc níu chân người xa xứ Ở Buôn Ma Thuột, người ta có thể dễ dàng tìm thấy một quán phở, một xe bánh ướt hay một gánh bún chìa. Nhưng để ăn một ly chè bắp đúng vị, người dân phố núi thường rủ nhau ghé về Chè bắp cô Vân, nằm tại 54 Nguyễn Văn Trỗi, phường Thắng Lợi, TP. Buôn Ma Thuột. Quán nhỏ thôi, chỉ vài chiếc bàn nhựa thấp, ghế con con kê sát vỉa hè, vậy

mà đã mấy chục năm nay, cứ chiều xuống là khách lại tấp nập ra vào. Buổi chiều Buôn Ma Thuột thường nắng nhạt hơn những thành phố miền xuôi. Ánh mặt trời xiên qua tán cây bên đường, rớt xuống mặt bàn loang loáng. Ghé quán cô Vân tầm 3-5 giờ chiều, dễ thấy cảnh sinh viên tụm ba tụm bảy gọi chè, mấy bác công chức tan làm ghé lại làm chén chè bắp giải nóng. Quán không có bảng hiệu cầu kỳ, chỉ là mái hiên rộng, chiếc xe chè cũ kỹ với nồi chè luôn sánh vàng óng ả. Chè bắp ở đây đặc biệt vì dùng bắp nếp Buôn Hồ, loại bắp được trồng ở huyện cách trung tâm thành phố hơn 40km, hạt vàng ươm, thơm dẻo chứ không bở. Cô Vân nấu chè không bỏ hương liệu, chỉ là bắp bào mỏng nấu với nước luộc lõi bắp, thêm đường phèn, bột sắn cho sánh. Khi múc ra ly, từng muỗng chè ngọt thanh, hạt bắp mềm mà vẫn giữ độ dai, chan thêm nước cốt dừa béo nhẹ, điểm chút mè rang, khiến vị ngọt càng thêm bùi.Một ly chè bắp

như vậy chỉ 10.000 – 15.000 đồng, rẻ mà ngon, ngọt vừa phải, không gắt cổ như chè miền dưới. Quán mở từ 14 giờ đến tầm 19 giờ tối, khách tới cứ tự nhiên ngồi, ăn xong mới trả tiền, ai bận thì cô Vân đóng vào ly nhựa cho mang đi. Lúc không đông, cô còn ngồi kể chuyện: “Hồi trước nghèo, mẹ nấu chè đi bán gánh. Giờ có xe có bàn, mấy đứa sinh viên lớn lên đi làm xa, có dịp về lại tìm ăn chè bắp của cô. Vui lắm.” Cũng chính vì vậy mà chè bắp Buôn Ma Thuột không chỉ đơn giản là món ăn vặt, mà là chút ký ức tuổi thơ của bao thế hệ người phố núi. Người ta đi xa, lâu lâu lại thèm ly chè bắp vàng óng, nhớ cô bán chè cười hiền, nhớ cả tiếng ve râm ran trưa hè hay cái se lạnh cuối năm ngồi xì xụp bên ly chè nóng. Vậy đó, nếu một chiều thảnh thơi, hãy thử đi dọc Nguyễn Văn Trỗi, tìm đến số 54, ghé lại ngồi chiếc ghế nhựa con, gọi ly chè bắp, nhìn phố núi thở nhè nhẹ. Để rồi, trong cái ngọt dịu dàng ấy, bạn có thể bất ngờ nhận ra Buôn Ma Thuột hóa ra thương đến vậy.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*

Nội dung trang web

Bản quyền © 2025 thuộc về DaklakGO